Khởi nghi
Niềm nghi lớn dấy lên khi tham cứu thoại đầu, được xem là động lực dẫn tới sự bừng ngộ.
Khởi nghi chỉ sự dấy lên một niềm nghi mạnh mẽ trong khi tham cứu thoại đầu hay công án theo pháp Tổ sư thiền. “Nghi” ở đây không phải sự nghi ngờ thông thường, mà là một trạng thái khắc khoải truy tìm: hành giả ôm chặt câu hỏi (như “ai là người đang niệm Phật?”, “muôn pháp về một, một về đâu?”) và không buông, khiến trong lòng dồn nén một khối thắc mắc sâu xa.
Gốc từ: Khởi là dấy lên, sinh khởi; nghi là ngờ, thắc mắc. Trong nhà thiền, trạng thái này thường được gọi là “nghi tình” (mối nghi trong tình thức) hay “nghi đoàn” (khối nghi).
Theo các thiền sư, có câu nói nổi tiếng: “nghi nhỏ ngộ nhỏ, nghi lớn ngộ lớn, không nghi không ngộ”. Niềm nghi khi được nuôi dưỡng đến mức chín muồi sẽ kết thành một khối lớn, bao trùm tâm thức, đến lúc nhân duyên hội đủ thì khối nghi vỡ tung, đưa đến đại ngộ — bừng sáng chỗ thấy tự tâm.
Trong thực hành: Hành giả tham thiền giữ nghi tình liên tục, không tìm cách trả lời bằng suy luận, không bỏ cuộc, cũng không để nghi tình tan mất. Chính sự bám sát và nung nấu này là sức mạnh phá vỡ vô minh.
Dễ nhầm: Đừng nhầm “nghi” trong tham thiền với nghi (vicikicchā) là một phiền não, một triền cái cản trở định — đó là sự hoài nghi do dự về chánh pháp. Trái lại, nghi tình trong Tổ sư thiền là một thứ “đại nghi” được khéo dùng làm phương tiện dẫn đến giác ngộ.