Mã Minh Bồ Tát
Sanskrit: Aśvaghoṣa
Một luận sư và thi sĩ lớn của Phật giáo Ấn Độ, được xem là tác giả nhiều tác phẩm nền tảng của Đại thừa.
Mã Minh Bồ Tát (Aśvaghoṣa) là một luận sư, nhà thơ và nhà thuyết pháp nổi tiếng của Phật giáo Ấn Độ, sống vào khoảng những thế kỷ đầu Công nguyên. Ngài được truyền thống tôn là tác giả của Đại Thừa Khởi Tín Luận — một bộ luận nền tảng trình bày tư tưởng chân như và tâm thức — cùng tập trường ca Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita) kể lại cuộc đời Đức Phật bằng thi ca.
Gốc từ: Tên Aśvaghoṣa ghép từ aśva (con ngựa) và ghoṣa (tiếng hí, tiếng vang). “Mã Minh” (馬鳴) dịch sát là “ngựa hí”. Truyền thuyết kể khi ngài thuyết pháp, cả đàn ngựa cảm động mà hí vang, nên có tên ấy.
Mã Minh được xem là một trong những người đặt nền cho Đại thừa phát triển về sau, đặc biệt qua dòng tư tưởng Như Lai tạng và chân tâm. Văn phong của ngài kết hợp chiều sâu giáo lý với vẻ đẹp văn chương, đưa Phật pháp đến với giới trí thức và quần chúng bằng nghệ thuật. Ngài cũng được nhắc đến như một tổ sư trong các phổ hệ truyền thừa.
Ví dụ: Có thể hình dung vai trò của ngài giống một nhà văn lớn vừa uyên bác giáo lý vừa biết kể chuyện hay, khiến người đọc vừa hiểu đạo vừa rung cảm — như cách “Phật Sở Hành Tán” biến cuộc đời Đức Phật thành một thiên sử thi.
Dễ nhầm: Một số niên đại, chi tiết tiểu sử và việc gán tác phẩm cho Mã Minh còn được giới nghiên cứu bàn cãi. Nên hiểu ngài qua vai trò và ảnh hưởng tư tưởng, tránh quả quyết những chi tiết tiểu sử mà sử liệu chưa thống nhất.