Lục thức
Sáu loại nhận biết sinh ra khi sáu căn tiếp xúc sáu trần: nhãn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức và ý thức.
Lục thức là sáu loại nhận biết khởi lên khi sáu giác quan (lục căn: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) tiếp xúc với sáu đối tượng tương ứng (lục trần: hình sắc, âm thanh, mùi, vị, vật xúc chạm, ý tưởng).
Gốc từ: “lục” (六) là sáu; “thức” (識) là sự hay biết, nhận biết. Sáu thức gồm: nhãn thức (mắt biết), nhĩ thức (tai biết), tỷ thức (mũi biết), thiệt thức (lưỡi biết), thân thức (thân biết) và ý thức (ý biết). Mỗi thức chỉ sinh khi có đủ căn và trần gặp nhau.
Ví dụ: khi mắt thấy bông hoa, cái “biết có bông hoa” đó chính là nhãn thức; khi tai nghe tiếng chuông, cái biết về âm thanh là nhĩ thức. Hiểu về lục thức giúp ta nhận ra mọi cảm nhận đều là sự gặp gỡ tạm thời giữa giác quan và đối tượng, không có gì cố định để bám chặt.
Cái thấy này liên hệ trực tiếp tới vô ngã: nếu nhận biết chỉ sinh khi đủ duyên (căn gặp trần) và mất đi khi duyên tan, thì không có một “cái tôi” thường hằng đứng sau làm chủ. Đây cũng chính là mắt xích trong tiến trình duyên khởi: căn – trần – thức gặp nhau sinh xúc, rồi đến thọ, ái, thủ…
Dễ nhầm: lục thức không phải sáu “linh hồn” hay sáu cái tôi nhỏ. Chúng chỉ là dòng nhận biết sinh diệt theo duyên. Quán sát lục thức trong đời sống là một cách thực tập rất gần gũi để thấy tâm mình vận hành ra sao, nhờ đó bớt vội tin và bớt dính mắc vào từng phản ứng vừa khởi lên.