Lục căn
Sáu giác quan: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý.
Lục căn là sáu “cửa” mà qua đó ta tiếp xúc với thế giới: mắt (thấy), tai (nghe), mũi (ngửi), lưỡi (nếm), thân (xúc chạm) và ý (suy nghĩ, nhận biết). Sáu căn này tiếp xúc với sáu đối tượng tương ứng (sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp) và làm khởi lên mọi cảm giác, cảm xúc trong ta.
Gốc từ: “lục” là sáu; “căn” (Hán Việt) nghĩa đen là “rễ” — như cái rễ tiếp nhận, làm chỗ nương sinh ra sự nhận biết. Sáu căn tiếp xúc sáu “trần” (đối tượng) thì sinh ra sáu “thức”, tạo thành tiến trình nhận thức.
Hiểu về lục căn giúp người tu thực tập giữ gìn các căn (thủ hộ căn môn) — tức không để mắt, tai, ý buông lung chạy theo những gì hấp dẫn rồi sinh tham, sinh giận. Đây là bước nền để tâm bớt loạn động và an tĩnh hơn, gắn chặt với pháp tu chánh niệm trong đời sống.
Ví dụ: lướt điện thoại thấy một hình ảnh khêu gợi lòng ham muốn, nếu thiếu chánh niệm ta lập tức bị cuốn theo và tâm dao động; còn nếu ngay lúc tiếp xúc mà tỉnh giác, ta nhận ra “đây chỉ là một hình ảnh đang đi qua mắt” thì không bị nó kéo đi.
Dễ nhầm: giữ gìn các căn không phải là bịt mắt, bịt tai, trốn tránh cuộc sống hay xem giác quan là kẻ thù. Mắt vẫn thấy, tai vẫn nghe — điều cốt yếu là ở chỗ tiếp xúc mà giữ được chánh niệm, không để tâm lập tức bị cuốn theo thành thèm muốn hay khó chịu. Nói cách khác, ta tập làm chủ phản ứng của mình trước những gì đi qua sáu cửa, chứ không phải đóng cửa lại.