Lầu trống
Tòa lầu cao trong khuôn viên chùa dùng để đặt chiếc trống lớn, thường được dựng đối xứng với gác chuông.
Lầu trống là tòa lầu cao trong khuôn viên chùa dùng để đặt một chiếc trống lớn. Theo bố cục kiến trúc chùa truyền thống, lầu trống thường được dựng đối xứng với gác chuông — một bên chuông, một bên trống — tạo thế cân đối quen thuộc “bên chuông bên trống” tùy cách bài trí của từng chùa.
Gốc từ: “Lầu” là công trình cao nhiều tầng; “trống” chỉ chiếc trống. Trong Hán văn thường gọi là cổ lâu (cổ = trống, lâu = lầu).
Trong sinh hoạt tự viện, chuông và trống không chỉ là nhạc khí mà là phương tiện báo hiệu thời khắc và điều hành các thời khóa: thỉnh chuông, đánh trống để báo giờ công phu, tụng niệm, thọ trai, chấp tác. Tiếng trống lớn vang xa còn mang ý nghĩa biểu trưng cho việc chuyển pháp luân, đánh thức người mê. Vì thế lầu trống và gác chuông là hai công trình gắn liền với nhịp sống tâm linh của một ngôi chùa.
Ví dụ: Vào sáng sớm và chiều tối, nhiều chùa cử hành nghi thức “chuông trống Bát-nhã” trước thời tụng kinh; người đảm trách lên lầu trống và gác chuông cử chuông trống theo bài bản.
Dễ nhầm: Lầu trống là nơi đặt trống, khác với gác chuông (nơi treo chuông). Hai công trình thường đi đôi và đối xứng nên dễ bị nói gộp, nhưng chức năng và pháp khí bên trong là khác nhau.