Gác chuông
Tòa lầu cao trong khuôn viên chùa dùng để treo quả chuông lớn, nơi phát ra tiếng chuông ngân vang nhắc nhở giờ giấc tu hành.
Gác chuông là tòa lầu cao trong khuôn viên chùa được dựng riêng để treo đại hồng chung (quả chuông lớn). Đây là một hạng mục kiến trúc quen thuộc của nhiều ngôi chùa, vừa có công năng thực dụng, vừa mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc.
Gốc từ: “Gác” là lầu, tầng cao; “chuông” chỉ quả chuông. “Gác chuông” nghĩa đơn giản là lầu để đặt chuông — đặt trên cao để tiếng chuông truyền đi xa.
Trong bố cục một tự viện truyền thống, gác chuông thường được đặt cân xứng với gác trống, theo lối “tả chung hữu cổ” (bên trái chuông, bên phải trống) hoặc tùy cách bố trí từng chùa. Tiếng chuông từ gác vang lên để báo hiệu các thời khóa tu tập (như công phu khuya, công phu chiều), nhắc nhở đại chúng và bá tánh quay về với chánh niệm. Trong ý nghĩa biểu tượng, tiếng chuông chùa được xem là âm thanh thức tỉnh, giúp người nghe tạm lắng phiền não, hướng tâm về điều thiện lành — như câu “nguyện thử chung thanh siêu pháp giới” (nguyện tiếng chuông này vang khắp pháp giới).
Ví dụ: Vào lúc tờ mờ sáng, người thỉnh chuông lên gác, từng tiếng đại hồng chung ngân dài hòa với lời kệ, đánh thức cả ngôi chùa bước vào thời công phu khuya.
Dễ nhầm: Đừng lẫn gác chuông với gác trống: một bên treo chuông, một bên đặt trống, hai công trình thường đi đôi nhưng khác chức năng. Cũng nên phân biệt đại hồng chung (chuông lớn treo ở gác) với chuông gia trì nhỏ dùng trong khi tụng kinh.