Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Kinh Viên Giác

Một bộ kinh Đại thừa nói về tánh giác sáng suốt vốn sẵn đủ nơi mỗi người. Kinh được trình bày qua các câu hỏi của mười hai vị Bồ tát.

Kinh Viên Giác (đủ tên là Đại Phương Quảng Viên Giác Tu-đa-la Liễu Nghĩa Kinh) là một bộ kinh Đại thừa được tôn trọng đặc biệt trong truyền thống Thiền và Hoa Nghiêm ở Trung Hoa, Việt Nam. Nội dung xoay quanh viên giác, tức tánh giác tròn đầy, vốn thanh tịnh và sẵn có nơi tất cả chúng sinh.

Gốc từ: “Viên giác” là từ Hán-Việt: viên (tròn đầy, trọn vẹn) và giác (sự tỉnh thức, tánh giác), chỉ cái biết sáng suốt không thiếu sót.

Kinh được kết cấu thành mười hai chương, mỗi chương mở đầu bằng câu thưa hỏi của một vị Bồ tát như Văn Thù, Phổ Hiền, Phổ Nhãn, Di Lặc… Đức Phật lần lượt chỉ bày cách nhận ra tánh giác, dứt vô minh, và các phương pháp tu chỉ – quán – thiền để thể nhập. Tư tưởng cốt lõi là: sinh tử và phiền não vốn như hoa đốm giữa hư không, khi nhận ra bản tâm viên giác thì huyễn cảnh tự tiêu.

Ví dụ: Hình ảnh nổi tiếng của kinh là ví vô minh như người bệnh mắt thấy “hoa đốm trong hư không”: hoa không thật có, do mắt bệnh mà hiện; cũng vậy, vọng tưởng sinh tử không có thật thể.

Dễ nhầm: Dù chữ “viên giác” gần với “viên mãn” hay “Niết-bàn”, kinh không dạy một cõi để đạt tới mà chỉ thẳng tánh giác đang sẵn có; “tu” ở đây là buông vọng để hiển lộ, không phải tạo ra cái mới.

Thuật ngữ liên quan