Kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo
Bài kinh trình bày mười việc lành về thân, miệng và ý, xem đó là nền móng cho mọi điều tốt đẹp ở đời và trên đường tu.
Kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo là bài kinh Đức Phật dạy về mười nghiệp lành (thập thiện), được tuyên thuyết cho một vị long vương tại cung rồng theo bối cảnh trong kinh. Nội dung cốt lõi là chỉ ra con đường mười việc thiện làm nền tảng cho mọi an vui và tiến bộ tâm linh.
Gốc từ: “Thập thiện nghiệp đạo” nghĩa là “con đường (đạo) của mười (thập) nghiệp lành (thiện nghiệp)”; mỗi điều thiện là một hành vi đạo đức được giữ gìn.
Mười nghiệp lành chia theo ba cửa: về thân là không sát sinh, không trộm cắp, không tà hạnh; về miệng là không nói dối, không nói lời chia rẽ, không nói lời thô ác, không nói lời thêu dệt; về ý là không tham, không sân, không tà kiến. Kinh nhấn mạnh rằng mười điều thiện này là gốc rễ của các thiện pháp thế gian (phước báo, hạnh phúc) lẫn xuất thế gian (giải thoát), liên hệ chặt với giáo lý nghiệp và nhân quả.
Ví dụ: Một người tập giữ lời, không thêm thắt cho câu chuyện ly kỳ hơn, là đang thực hành một trong mười nghiệp lành thuộc về khẩu nghiệp.
Dễ nhầm: Thập thiện dễ bị xem chỉ là “làm việc tốt” chung chung. Thực ra đây là mười điều cụ thể trải đủ ba nghiệp thân, khẩu, ý; đặc biệt phần ý nghiệp (tham, sân, tà kiến) thường bị bỏ quên dù chính nó là gốc dẫn dắt mọi hành vi.