Kinh Di Giáo
Bản kinh ngắn ghi lại những lời căn dặn cuối cùng của Đức Phật cho hàng đệ tử trước khi ngài nhập Niết-bàn.
Kinh Di Giáo là một bản kinh ngắn, đầy đủ tên thường gọi là Phật Di Giáo Kinh hay Phật Thùy Bát Niết-bàn Lược Thuyết Giáo Giới Kinh, ghi lại những lời dạy sau cùng mà Đức Phật để lại cho Tăng đoàn ngay trước khi nhập diệt giữa hai cây sa-la.
Gốc từ: “Di giáo” (遺教) nghĩa là “lời dạy để lại” — di (để lại, di chúc) + giáo (lời dạy). Tên kinh nhấn mạnh tính chất như một lời trối, di huấn tối hậu của bậc Đạo Sư.
Về nội dung, kinh cô đọng những điều cốt yếu của con đường tu hành: lấy giới luật làm thầy thay cho Đức Phật sau khi ngài viên tịch, chế ngự các căn, thiểu dục tri túc (ít ham muốn, biết đủ), xa lìa giải đãi và siêng năng tinh tấn. Kinh khép lại bằng lời nhắc về vô thường, khuyên đệ tử tự nương tựa nơi chính pháp. Bản Hán dịch thường được quy cho ngài Cưu-ma-la-thập và rất phổ biến trong các thiền viện Đông Á, cùng với Tứ Thập Nhị Chương và Quy Sơn Cảnh Sách hợp thành bộ ba kinh sách răn nhắc người sơ học.
Trong thực hành: Kinh thường được tụng đọc và giảng dạy cho người mới tu để ghi nhớ những nguyên tắc nền tảng của đời sống phạm hạnh.
Dễ nhầm: “Di giáo” ở đây nghĩa là lời dạy để lại, không liên quan đến nghĩa “di dời” hay “di sản vật chất”; cũng không nên đồng nhất kinh này với Kinh Đại Bát Niết-bàn dài hơn nhiều, dù cùng bối cảnh Đức Phật nhập diệt.