Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Kết tập kinh điển

Pāli: Saṅgīti · Sanskrit: Saṃgīti

Những đại hội của Tăng đoàn nhằm cùng nhau tụng đọc, thẩm định và sắp xếp lời Phật dạy thành hệ thống kinh điển.

Kết tập kinh điển là việc chư Tăng tập hợp thành đại hội để cùng tụng đọc lại, đối chiếu và san định lời dạy của Đức Phật, nhằm bảo tồn giáo pháp một cách thống nhất và chính xác. Đây là tiến trình hình thành nên Tam tạng (Kinh, Luật, Luận) qua nhiều thế kỷ.

Gốc từ: Tiếng Pāli saṅgīti nghĩa đen là “cùng nhau tụng đọc, hợp tụng” (saṃ- là cùng, gīti là sự ca/tụng). Hán dịch “kết tập” mang nghĩa tập hợp, kết tụ lại thành một khối hoàn chỉnh.

Theo truyền thống, lần kết tập thứ nhất diễn ra tại thành Vương Xá ngay sau khi Đức Phật nhập diệt, do tôn giả Đại Ca-diếp chủ trì. Tại đây tôn giả A-nan trùng tuyên tạng Kinh và tôn giả Ưu-ba-li trùng tuyên tạng Luật. Các lần kết tập sau được tổ chức để giải quyết tranh luận về giới luật và giáo nghĩa, cũng như để ghi chép, chỉnh lý kinh điển. Lần kết tập tại đảo Tích Lan đánh dấu việc Tam tạng Pāli được ghi thành văn bản.

Liên hệ: Việc kết tập cho thấy giáo pháp ban đầu được truyền miệng qua hình thức trùng tụng tập thể, dựa vào trí nhớ của Tăng đoàn, trước khi được biên chép. Điều này giải thích vì sao văn kinh có nhiều công thức lặp lại, dễ thuộc.

Dễ nhầm: Không nên hình dung kết tập như việc “viết sách” ngay lập tức. Những lần kết tập đầu chủ yếu là tụng đọc và xác chuẩn bằng khẩu truyền; việc ghi chép thành văn diễn ra muộn hơn. Số lần và chi tiết các kỳ kết tập cũng được các bộ phái ghi chép khác nhau.

Thuật ngữ liên quan