Hữu lậu
Còn rò rỉ phiền não; chỉ những pháp thế gian vẫn trói buộc trong luân hồi.
Hữu lậu nghĩa đen là “còn rò rỉ”. “Lậu” chỉ các phiền não như tham, sân, si rỉ chảy ra, làm tâm ô nhiễm và trói buộc chúng sinh trong luân hồi. Pháp hữu lậu là những gì còn dính phiền não, còn dẫn tới sinh tử; trái lại là vô lậu — trong sạch, đưa đến giải thoát.
Gốc từ: “hữu” (有) là có, còn; “lậu” (漏) nghĩa đen là rò rỉ, chảy ra — như mái nhà dột, như bình nứt. Chữ này dịch từ khái niệm Pāli āsava, vốn ví các phiền não ngấm ngầm như chất men rỉ ra làm say, làm nhiễm tâm. “Hữu lậu” vì thế là “còn rò rỉ phiền não”.
Cách phân biệt này giúp người tu biết hướng tâm về điều đưa mình tới an lạc lâu dài, thay vì những vui sướng tạm bợ vẫn còn kéo theo khổ đau.
Liên hệ: giáo lý lậu gắn với Tứ Diệu Đế — chấm dứt khổ chính là đoạn tận các lậu hoặc. Mục tiêu tu tập tối hậu được mô tả là “lậu tận” (cạn sạch rò rỉ), tức bậc A la hán không còn phiền não nào rỉ chảy nữa.
Dễ nhầm: hữu lậu không có nghĩa mọi việc thiện ở đời đều “vô ích”. Làm phước, giúp người vẫn rất quý và mang lại quả lành; chỉ là nếu còn xen lẫn tham ái, chấp ngã thì phước ấy vẫn nằm trong vòng sinh tử. Hiểu vậy để ta vừa tích cực làm điều thiện, vừa biết hướng tâm tới sự trong sạch của tuệ giác — chuyển dần từ cái vui hữu lậu sang cái an vui vô lậu, bền vững hơn.