Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Phiền não

Sanskrit: kleśa

Những trạng thái tâm bất an làm khổ mình và người: tham, sân, si, ngã mạn, nghi ngờ, tà kiến...

Phiền não là những trạng thái tâm bất an, ô nhiễm, vừa làm khổ chính mình vừa gây phiền lụy cho người khác. Ba gốc rễ lớn nhất là tham (ham muốn), sân (giận ghét) và si (mê mờ, không thấy đúng sự thật), từ đó sinh ra ngã mạn, nghi ngờ, tà kiến cùng nhiều rối ren khác.

Gốc từ: “phiền” (煩) là buồn bực, rối; “não” (惱) là khổ não, bứt rứt — dịch từ chữ Phạn kleśa, nghĩa gốc là cái làm tâm nhiễm ô, đau đớn, vẩn đục. Tên gọi đã nói lên bản chất: đây là những trạng thái khuấy động khiến tâm mất an.

Điều quan trọng là phiền não khởi lên từ chính tâm ta, nên cũng có thể được nhận diện và chuyển hóa từ bên trong. Ví dụ: khi ghen tị với thành công của người khác, lòng ta nóng nảy, mất ngủ và khó chịu; chính cảm giác bứt rứt ấy là phiền não đang thiêu đốt mình trước khi chạm đến ai.

Liên hệ: phiền não chính là gốc của khổ mà Tứ Diệu Đế chỉ ra (tập đế), và là đối tượng mà toàn bộ Giới–Định–Tuệ nhắm tới để dứt trừ. Hết khổ không phải bằng cách thay đổi hoàn cảnh bên ngoài cho vừa ý, mà bằng cách làm nguội dần những ngọn lửa tham, sân, si trong tâm.

Trong thực hành: khi một phiền não nổi lên, thay vì vội đè nén hay buông xuôi theo nó, hãy thử dừng lại gọi tên nó (“à, đây là cơn giận”, “đây là lòng ghen tị”); chỉ riêng việc nhận diện rõ ràng đã làm sức nóng của nó dịu bớt.

Thuật ngữ liên quan