Hư không vô vi
Pāli: ākāsa · Sanskrit: ākāśa
Một pháp thường hằng, không sinh diệt, chỉ tánh không ngăn ngại có thể dung chứa muôn vật.
Hư không vô vi là một trong sáu pháp vô vi được Duy thức học liệt kê. “Vô vi” chỉ những pháp không do nhân duyên tạo tác, không sinh, không diệt, thường hằng; trong đó hư không vô vi lấy đặc tính không ngăn ngại làm bản chất.
Gốc từ: “Hư không” dịch từ ākāśa, nghĩa là khoảng không, không gian trống rỗng; “vô vi” nghĩa là “không tạo tác”. Ghép lại chỉ tánh trống không, không chướng ngại được xem như một pháp thường trụ.
Điểm cần lưu ý là hư không vô vi ở đây không phải bầu trời vật lý hay khoảng không mà ta thấy. Nó chỉ một nguyên lý: tánh không ngăn ngại, dung chứa và để cho muôn vật hiển hiện mà tự nó không bị biến đổi. Trong sáu vô vi, hư không vô vi thường được nêu trước như một ví dụ dễ hình dung về cái “không bị tạo tác”, từ đó dẫn người học đến những pháp vô vi sâu hơn như trạch diệt vô vi (tức Niết bàn do trí tuệ chọn lựa mà dứt phiền não).
Ví dụ: Một căn phòng trống cho phép bày biện bàn ghế mà bản thân “khoảng trống” ấy không bị bàn ghế làm cho thêm bớt; điều này gợi ý tánh không ngăn ngại của hư không vô vi.
Dễ nhầm: Nhiều người đồng nhất hư không vô vi với khoảng không gian thấy được. Thực ra trong Duy thức, đây là một khái niệm về tánh không chướng ngại, mang tính nguyên lý chứ không phải vật thể hay nơi chốn cụ thể.