Giữ chánh niệm
Pāli: sammā-sati · Sanskrit: samyak-smṛti
Luôn tỉnh thức và biết rõ mình đang làm gì, nghĩ gì trong hiện tại.
Một thực hành nền tảng của người học Phật, nghĩa là duy trì sự tỉnh giác, nhớ biết rõ ràng những gì đang diễn ra nơi thân và tâm ngay trong giây phút hiện tại, không để tâm trôi dạt theo quá khứ hay tương lai. Người “giữ chánh niệm” thì khi đi biết mình đang đi, khi ăn biết mình đang ăn, khi giận biết mình đang giận.
Gốc từ: “Chánh” (正) là ngay thẳng, đúng đắn; “niệm” (念) là sự nhớ nghĩ, ghi nhận. Tiếng Pāli sati vốn nghĩa là “ghi nhớ”, về sau chỉ năng lực tâm ghi nhận đối tượng một cách minh bạch.
Chánh niệm là chi thứ bảy trong Bát chánh đạo và là cốt lõi của pháp tứ niệm xứ (quán thân, thọ, tâm, pháp). Nó được ví như người gác cổng, canh giữ các giác quan để phiền não không lẻn vào tâm. Giữ chánh niệm không phải gồng ép tập trung, mà là một sự nhận biết nhẹ nhàng, liên tục và không phán xét.
Ví dụ: Khi rửa bát mà tâm chỉ đặt nơi động tác rửa và cảm giác nước chảy, thay vì mải nghĩ chuyện công việc, đó là một khoảnh khắc giữ chánh niệm trong đời thường.
Trong thực hành: Chánh niệm là điều kiện để định và tuệ phát sinh; thiếu nó, mọi pháp tu khác khó vững. Người mới có thể tập bằng cách theo dõi hơi thở ra vào.
Dễ nhầm: Nhiều người nghĩ chánh niệm chỉ là “thư giãn” hay “tập trung làm việc cho hiệu quả”. Thực ra chánh niệm trong đạo Phật hướng đến thấy rõ vô thường, khổ, vô ngã để buông bỏ chấp thủ, chứ không đơn thuần là kỹ thuật giảm căng thẳng.