Lư hương
Vật dụng đựng tro dùng để cắm và đốt hương cúng Phật trên bàn thờ.
Lư hương (còn gọi là bát hương, đỉnh hương) là vật dụng đựng tro dùng để cắm và đốt hương dâng cúng trên bàn thờ Phật, Bồ tát hoặc tổ tiên. Đây là một trong những pháp khí quen thuộc nhất trong chùa chiền và bàn thờ gia đình của người Phật tử.
Gốc từ: “Lư” (爐) nghĩa là lò, vật dùng để đốt; “hương” (香) là nhang, trầm, vật liệu thơm dùng để cúng. “Lư hương” nghĩa đen là “lò đốt hương”.
Trong nghi thức cúng dường, dâng hương là một hành động giàu ý nghĩa biểu tượng: làn khói hương bay lên tượng trưng cho lòng thành kính lan tỏa, cho giới hương – định hương – tuệ hương (hương thơm của đức hạnh) xông khắp mười phương, và nhắc người lễ Phật giữ tâm thanh tịnh. Lư hương vì thế không chỉ là một đồ vật, mà gắn với một nghi thức tu tập và quán tưởng. Lư hương có nhiều kiểu dáng và chất liệu — đồng, gốm, sứ — thường được chế tác trang nghiêm, có khi chạm khắc hoa sen hoặc rồng phượng.
Trong thực hành: Khi thắp hương, người Phật tử thường nhiếp tâm, phát nguyện, xem việc dâng hương là một cách bày tỏ lòng thành và nuôi dưỡng sự cung kính.
Dễ nhầm: Đốt hương trong đạo Phật mang ý nghĩa cúng dường và biểu trưng tâm thành, không phải để “mua chuộc” thần linh hay cầu xin lợi lộc theo kiểu mê tín.