Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Đại hồng chung

Quả chuông lớn của chùa, thường được thỉnh vào sáng sớm và chiều tối để báo thời và nhắc nhở tu hành.

Đại hồng chung là quả chuông lớn được đúc và treo trong chùa, là một trong những pháp khí quen thuộc của tự viện. Tiếng chuông ngân vang được thỉnh vào những thời khắc nhất định trong ngày, thường là sáng sớm và chiều tối, để báo thời, hiệu triệu đại chúng và nhắc nhở mọi người hướng tâm tu tập.

Gốc từ: Đại là lớn; hồng là to rộng, mênh mông; chung là cái chuông — “đại hồng chung” tức quả chuông to lớn, tiếng vang xa.

Trong truyền thống, tiếng chuông không chỉ có công năng báo giờ mà còn mang ý nghĩa tâm linh sâu sắc: tiếng chuông được tin là có thể vọng đến nhiều cảnh giới, giúp chúng sinh đang khổ tạm vơi nhẹ, đánh thức người mê, lắng dịu phiền não. Khi thỉnh chuông, người thỉnh thường tụng các bài kệ chuông, gửi gắm lời nguyện cầu an lành và giác ngộ cho muôn loài. Vì vậy mỗi tiếng chuông là một lời nhắc tỉnh thức.

Ví dụ: Câu kệ quen thuộc khi nghe chuông: “Nghe tiếng chuông, phiền não nhẹ, trí tuệ lớn, bồ đề sinh” — thể hiện ý nghĩa chuông giúp người nghe buông phiền não, khởi tâm tỉnh giác.

Dễ nhầm: Đại hồng chung khác với các loại chuông nhỏ dùng trong nghi lễ tụng niệm (như chuông gia trì, khánh) vốn dùng để giữ nhịp khi tụng kinh. Cũng đừng nhầm “chung” (chuông) với “bảng”, “trống” — đều là pháp khí báo hiệu nhưng hình thức và công dụng khác nhau.

Thuật ngữ liên quan