Phật Dược Sư
Sanskrit: bhaiṣajyaguru
Vị Phật ở phương Đông gắn với nguyện cứu khổ bệnh tật và an lành; biểu trưng cho sự chữa lành cả thân lẫn tâm.
Phật Dược Sư là một vị Phật được tôn kính trong Phật giáo Đại thừa, thường gắn với cõi Tịnh Lưu Ly ở phương Đông và với hạnh nguyện cứu giúp chúng sinh thoát khổ vì bệnh tật, tai ách, đem lại an lành. Hình tượng ngài tượng trưng cho sự chữa lành trọn vẹn: không chỉ thân bệnh mà cả bệnh của tâm.
Gốc từ: “Dược” (藥) là thuốc, “Sư” (師) là bậc thầy; “Dược Sư” nghĩa là “bậc thầy thuốc”. Tên Sanskrit Bhaiṣajyaguru cũng mang nghĩa “vị thầy y dược”, thường gọi đầy đủ là Dược Sư Lưu Ly Quang — ánh sáng trong suốt như ngọc lưu ly.
Trong giáo lý, Phật Dược Sư biểu trưng cho khía cạnh từ bi cứu khổ hiện đời: người tu hướng về ngài để nuôi tâm an, bớt sợ hãi bệnh tật và chuyển hóa các “căn bệnh” gốc rễ là tham–sân–si. Ngài thường được đặt bên cạnh Phật A Di Đà (phương Tây) trong cách hình dung các cõi Phật, mỗi vị nêu bật một phương diện của con đường.
Ví dụ: Khi một người đang lo lắng vì bệnh, việc tụng niệm hồng danh Phật Dược Sư có thể như một điểm tựa tinh thần giúp tâm lắng lại, bớt hoảng loạn — phần “thuốc cho tâm” này cũng quan trọng như thuốc cho thân.
Dễ nhầm: Nương tựa Phật Dược Sư không thay thế việc chữa bệnh y khoa. Đạo Phật khuyến khích chăm sóc thân thể đúng cách; niệm Phật Dược Sư là để an tâm và chuyển hóa nội tâm, không phải để bỏ thầy thuốc hay cầu phép lạ.