Dục (tâm sở)
Pāli: chanda · Sanskrit: chanda
Trạng thái tâm muốn đạt được điều mình hướng tới; bản thân nó trung tính, là động lực cho cả việc thiện lẫn việc ác.
Dục trong nghĩa tâm sở là một yếu tố tâm lý: sự mong muốn, ý hướng đến một đối tượng hay mục tiêu nào đó. Trong phân loại của A-tỳ-đàm (luận về tâm và các yếu tố tâm), nó thuộc nhóm tâm sở biệt cảnh — những yếu tố chỉ khởi lên khi tâm hướng đến một cảnh cụ thể.
Gốc từ: Pāli và Sanskrit đều là chanda, nghĩa gốc là “ý muốn, sự ưa thích, ước mong”. Hán–Việt dịch là “dục” (mong muốn). Đừng nhầm với chữ “dục” trong “tham dục”.
Điểm quan trọng là dục ở đây mang tính trung tính về đạo đức: nó chỉ là sức muốn làm. Khi hướng về điều lành, dục trở thành “thiện pháp dục” — nền tảng cho tinh tấn và là một trong bốn nền tảng thần thông (tứ như ý túc) khởi đầu bằng dục như ý túc. Khi hướng về điều bất thiện, nó tiếp sức cho tham lam, sân hận. Vì vậy dục là “chỗ y” (điểm tựa) cho nỗ lực: muốn tu thì trước hết phải có ý muốn tu.
Ví dụ: Quyết tâm “mình muốn ngồi thiền mỗi sáng” chính là dục thiện; chính ý muốn ấy đẩy ta dậy sớm và duy trì thực hành.
Dễ nhầm: Người mới học dễ tưởng mọi “ham muốn” đều xấu trong đạo Phật. Thực ra cái cần đoạn trừ là tham dục bất thiện; còn dục như tâm sở, nhất là ý muốn hướng thiện, lại rất cần thiết để tu hành.