Đạo Tín
Một vị tổ Thiền tông Trung Hoa, đứng thứ tư trong dòng truyền thừa từ Tổ Bồ-đề-đạt-ma. Ngài góp phần đưa Thiền tông thành một cộng đồng tu tập ổn định.
Đạo Tín là vị Tứ tổ của Thiền tông Trung Hoa, nối pháp từ Tam tổ Tăng Xán và truyền lại cho Ngũ tổ Hoằng Nhẫn. Ngài được xem là người đặt nền cho lối sống thiền tập định cư, quy tụ đông đảo người học về một trú xứ thay vì du hành rày đây mai đó như các thế hệ trước.
Gốc từ: “Đạo Tín” là pháp danh Hán-Việt, gồm chữ đạo (con đường, chân lý) và tín (niềm tin), có thể hiểu là “lòng tin nơi đạo”.
Trong dòng truyền thừa Đông Độ (Trung Hoa), Đạo Tín giữ vị trí bản lề: từ ngài, Thiền tông dần chuyển từ những vị tổ ẩn cư sang một cộng đồng tăng chúng quy mô lớn, vừa tọa thiền vừa lao tác. Tinh thần này về sau được Bách Trượng phát triển thành quy củ tùng lâm “một ngày không làm, một ngày không ăn”. Pháp dạy của ngài nhấn mạnh an tâm, giữ tâm nhất như, lấy việc trực nhận bản tâm làm cốt.
Ví dụ: Truyền thống kể giai thoại Đạo Tín gặp một vị tăng trẻ về sau là Hoằng Nhẫn; qua mẩu đối đáp ngắn, ngài nhận ra căn cơ pháp khí mà nhận làm đệ tử nối pháp. Câu chuyện minh họa lối ấn chứng trực tiếp đặc trưng của Thiền.
Dễ nhầm: Đừng lẫn Tứ tổ Đạo Tín với các vị mang tên gần giống trong các tông phái khác. Trong sáu vị tổ Thiền tông Trung Hoa, thứ tự là Đạt-ma, Huệ Khả, Tăng Xán, Đạo Tín, Hoằng Nhẫn, Huệ Năng.