Đại Thế Chí
Sanskrit: mahāsthāmaprāpta
Vị Bồ tát biểu trưng cho ánh sáng trí tuệ, hầu cận Phật A Di Đà cùng Quán Thế Âm.
Đại Thế Chí là một trong những vị Bồ tát lớn của Phật giáo Đại thừa, thường được tôn trí bên cạnh Phật A Di Đà cùng với Bồ tát Quán Thế Âm, hợp thành “Tây Phương Tam Thánh”. Nếu Quán Thế Âm biểu trưng cho lòng từ bi, thì Đại Thế Chí biểu trưng cho ánh sáng trí tuệ soi đường, giúp chúng sinh nhận ra điều thiện điều ác mà bước đi đúng hướng.
Gốc từ: tên Sanskrit Mahāsthāmaprāpta ghép từ mahā (lớn, đại) và sthāma-prāpta (đạt được sức mạnh, thế lực) — nghĩa đen là “bậc đã đạt được sức mạnh lớn”. Tên Hán–Việt “Đại Thế Chí” dịch sát ý đó: đại (大, lớn), thế (勢, sức mạnh, thế lực), chí (至, đến, đạt tới) — sức mạnh ở đây chính là năng lực của trí tuệ.
Với người tu pháp môn niệm Phật, hình ảnh ngài nhắc nhở rằng lòng thành cần đi đôi với sự hiểu biết sáng suốt.
Sự sắp đặt từ bi (Quán Thế Âm) đi cùng trí tuệ (Đại Thế Chí) bên Phật A Di Đà chứa một thông điệp giáo lý quen thuộc: hai phẩm chất ấy phải nương nhau. Từ bi mà thiếu trí tuệ dễ thành thương yêu vụng về; trí tuệ mà thiếu từ bi dễ thành khô khan, vô cảm. Hình ảnh ba vị đứng cùng nhau nhắc người tu nuôi dưỡng cân bằng cả hai trong chính mình.
Ví dụ: khi đứng trước một quyết định khó, người niệm Phật vừa khởi lòng thương (muốn điều tốt cho mọi người), vừa giữ sự sáng suốt cân nhắc phải trái — đó là lúc tinh thần Quán Thế Âm và Đại Thế Chí cùng hiện diện trong tâm mình.