Cửu phẩm vãng sinh
Cách phân loại các mức độ vãng sinh về cõi Tịnh Độ tùy theo công hạnh và căn cơ của hành giả.
Cửu phẩm vãng sinh là chín phẩm bậc vãng sinh về cõi Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà, được phân theo căn cơ và công hạnh tu tập của mỗi người. Khái niệm này được trình bày trong truyền thống Tịnh Độ, đặc biệt gắn với Kinh Quán Vô Lượng Thọ.
Gốc từ: “Cửu phẩm” (九品) nghĩa là “chín bậc”; “vãng sinh” (往生) nghĩa là “đi về sinh ra” — chỉ việc sau khi mạng chung, thần thức được sinh về cõi Tịnh Độ.
Chín phẩm được chia thành ba bậc lớn — thượng, trung, hạ — mỗi bậc lại chia tiếp thành ba: thượng thượng, thượng trung, thượng hạ; trung thượng, trung trung, trung hạ; hạ thượng, hạ trung, hạ hạ. Bậc càng cao thì hoa sen càng sớm nở, sớm thấy Phật và nghe pháp; bậc thấp thì phải ở trong hoa sen lâu hơn mới được khai mở. Điểm cốt yếu của giáo lý này là khẳng định lòng từ bi rộng khắp của Phật A Di Đà: ngay cả người tạo nghiệp nặng, nếu chí thành niệm Phật lúc lâm chung, vẫn có thể được tiếp dẫn ở phẩm hạ.
Ví dụ: Người chuyên tu, phát Bồ-đề tâm, giữ giới thanh tịnh thường được xếp vào các phẩm thượng; người phạm lỗi nhưng kịp ăn năn, niệm Phật cầu vãng sinh trước khi mất thì được sinh ở phẩm hạ — cho thấy cánh cửa Tịnh Độ không khép với bất kỳ ai biết hồi đầu.
Dễ nhầm: Chín phẩm không phải là sự phân biệt đẳng cấp cố định; tất cả các phẩm đều đã vào cõi Cực Lạc và đều rốt ráo tiến đến giác ngộ, chỉ khác nhau ở thời gian hoa nở và mức độ căn cơ ban đầu, chứ không phải có người mãi mãi thấp kém.