Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Của thập phương

Tài sản, vật phẩm do thí chủ khắp nơi phát tâm cúng dường cho chùa và người tu. Vì là của chung gửi gắm niềm tin, phải dùng đúng việc đạo, hết sức trân quý.

Trong nhà chùa, “của thập phương” chỉ những tài vật như tiền bạc, gạo, dầu, hương đèn, công sức… do tín đồ ở khắp mười phương phát tâm dâng cúng. Đây không phải tài sản riêng của một vị thầy hay một ngôi chùa, mà là của chung do lòng tin gửi gắm, nhằm hộ trì Tam bảo và việc tu hành.

Gốc từ: “Thập phương” (十方) nghĩa là mười phương: tám hướng cùng trên và dưới, ý chỉ tất cả mọi nơi, mọi người. “Của thập phương” tức của bá tánh muôn nơi cúng dường.

Trong giới luật, người xuất gia được nhắc nhở rất nghiêm về việc thọ dụng tín thí. Vật của thí chủ cúng được gọi là của tín thí hay của thường trụ, gắn với phước báo và niềm tin của người cho. Dùng sai mục đích, phung phí hay chiếm làm của riêng bị xem là mắc nợ nặng, vì mỗi hạt cơm đều thấm mồ hôi và lòng thành của bá tánh. Cổ đức có câu cảnh tỉnh rằng của tín thí khó tiêu, ăn dùng mà không tu hành thì khó trả.

Ví dụ: Tiền cúng dường để trùng tu chánh điện thì phải dùng đúng cho việc ấy, không được tự ý lấy chi tiêu cá nhân; đó là cách tôn trọng tâm nguyện người cúng.

Trong thực hành: Người tu thọ của thập phương luôn tự nhắc phải tinh tấn tu học, xứng đáng với sự hộ trì, để mỗi sự cúng dường đều thành ruộng phước cho thí chủ.

Dễ nhầm: Có người tưởng đã cúng vào chùa thì vị trụ trì toàn quyền sử dụng tùy ý. Thực ra của thập phương thuộc về thường trụ, phải dùng đúng việc đạo và việc chung, không ai được coi như tài sản tư hữu.

Thuật ngữ liên quan