Bố thí
Sanskrit: dāna
Sự cho đi, sẻ chia tài vật, kiến thức hoặc sự an ổn cho người khác mà không mong cầu đền đáp.
Bố thí là hạnh đứng đầu trong các pháp tu, vì nó trực tiếp đối trị lòng tham và sự ích kỷ. Truyền thống thường nói đến ba cách cho: cho tài vật (tiền bạc, đồ ăn, vật dụng), cho giáo pháp (chia sẻ hiểu biết đúng đắn giúp người bớt khổ), và cho sự không sợ hãi (đem lại bình an, che chở cho người đang lo lắng).
Gốc từ: chữ Phạn của bố thí là dāna, từ gốc động từ dā- nghĩa là “cho, trao tặng” — cùng họ với nhiều từ chỉ sự ban tặng. Trong Hán–Việt, bố nghĩa là bày ra, ban khắp, và thí là cho, tặng; hai chữ gộp lại diễn tả sự cho đi rộng rãi, không giữ riêng cho mình.
Bố thí là hạnh đầu trong lục độ (sáu hạnh ba-la-mật) của Bồ tát đạo, và cũng là bước khởi đầu tự nhiên trên đường tu vì ai cũng có thể thực hành ngay. Điều quý nhất là tấm lòng rộng mở, không tính toán hơn thua hay mong được trả ơn.
Ví dụ: nhường ghế cho một cụ già trên xe buýt, kiên nhẫn chỉ đường cho người lạc lối, hay an ủi một người bạn đang hoảng sợ đều là bố thí trong đời sống hằng ngày.
Sâu xa hơn, bố thí là cách tập buông cái “của tôi” và nới lỏng sợi dây bám chấp vào sở hữu, nên nó cũng âm thầm nuôi dưỡng tuệ giác vô ngã. Gợi ý thực hành: mỗi ngày thử làm một việc cho đi nhỏ thôi, kèm theo quan sát tâm mình khi cho; dần dần ta thấy niềm vui khi sẻ chia thường lớn hơn cái được giữ lại, và lòng cũng nhẹ nhõm, rộng mở hơn.