Cầu siêu
Nghi lễ tụng kinh, niệm Phật và hồi hướng công đức cầu cho người đã khuất được an lành, siêu thoát.
Cầu siêu là nghi lễ Phật giáo được tổ chức nhằm cầu nguyện cho hương linh người đã mất được siêu thoát, sinh về cảnh giới an lành. Trong lễ này, chư Tăng và thân quyến tụng kinh, niệm Phật, làm các việc phước thiện rồi hồi hướng công đức ấy cho người quá vãng.
Gốc từ: “Cầu” là cầu nguyện, mong mỏi; “siêu” là vượt qua, siêu thoát; cầu siêu tức cầu cho người mất vượt thoát khổ cảnh, sinh về nơi tốt đẹp.
Nghi lễ này dựa trên niềm tin rằng công đức tu phước có thể hồi hướng làm trợ duyên cho người đã khuất, đặc biệt trong giai đoạn chuyển tiếp giữa hai đời sống (thân trung ấm theo một số truyền thống). Cầu siêu thường được làm trong các dịp như tang lễ, các tuần thất, ngày giỗ, và đặc biệt rộ lên vào mùa Vu Lan. Ý nghĩa sâu hơn là khơi dậy lòng hiếu kính, tưởng nhớ và gieo duyên lành cho cả người sống lẫn người mất.
Ví dụ: Trong tuần thất đầu của người thân, gia đình thỉnh chư Tăng tụng kinh cầu siêu và phát tâm bố thí, cúng dường để hồi hướng.
Dễ nhầm: Cầu siêu là trợ duyên bằng công đức và tâm thành, không bảo đảm thay đổi triệt để nghiệp quả của người mất; cảnh giới tái sinh vẫn chủ yếu do nghiệp của chính họ quyết định.