Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Cầu an

Nghi lễ tụng kinh, niệm Phật cầu nguyện cho người còn sống được bình an, tai qua nạn khỏi.

Cầu an là một nghi lễ phổ biến trong sinh hoạt Phật giáo, qua đó người ta tụng kinh, niệm Phật, lễ bái để cầu nguyện cho người đang sống được bình an, mạnh khỏe, tiêu trừ tai ách, bệnh tật, chướng nạn. Đây là một thực hành đáp ứng nhu cầu tâm linh và tình cảm rất tự nhiên của con người trước những bất an của cuộc sống.

Gốc từ: “Cầu” (求) là mong cầu, nguyện cầu; “an” (安) là an ổn, bình an. “Cầu an” nghĩa là cầu cho được yên ổn.

Trong các lễ cầu an, thường tụng những kinh chú gắn với hạnh cứu khổ và che chở như phẩm Phổ Môn (Quán Thế Âm), Kinh Dược Sư, chú Đại Bi…, sau đó hồi hướng công đức cho người được cầu nguyện. Về mặt giáo lý, năng lực chuyển hóa không chỉ đến từ “ơn trên” mà còn từ tâm thành, sự sám hối, hướng thiện của người cầu và người được cầu, cùng công đức tu tập tạo nên thiện duyên. Cầu an thường đi đôi với cầu siêu (cầu cho người đã mất).

Ví dụ: Đầu năm, nhiều gia đình đến chùa làm lễ cầu an, mong một năm gia đạo bình yên; hoặc khi có người thân ốm nặng, thân quyến tụng kinh cầu cho chóng bình phục.

Dễ nhầm: Có người hiểu cầu an như một sự “mua bình an” hay van xin thần linh ban phước. Tinh thần Phật giáo nhấn mạnh nhân quả: cầu an là duyên lành trợ giúp, nhưng cần đi liền với làm lành, tránh ác, chuyển hóa tâm; nó không thay thế được luật nhân quả mà mỗi người tự gánh.

Thuật ngữ liên quan