Căn bản vô minh
Sanskrit: mūlāvidyā
Lớp vô minh vi tế gốc rễ, sâu kín nhất, là chướng ngại sau cùng trên đường thành Phật.
Căn bản vô minh là lớp vô minh vi tế và sâu kín nhất, được xem là gốc rễ phát sinh ra mọi mê lầm khác. Theo cách trình bày của giáo lý Đại thừa (đặc biệt trong hệ Khởi Tín và các tông Hoa Nghiêm, Thiên Thai), đây là sự bất giác ban sơ làm che lấp chân như, khiến tâm vốn thanh tịnh khởi vọng động mà sinh ra thế giới sinh tử.
Gốc từ: “Căn bản” (根本) nghĩa là gốc rễ, nền tảng; Sanskrit mūla-avidyā ghép mūla (gốc, rễ) với avidyā (vô minh) — vô minh ở mức cội nguồn nhất.
Về giáo lý, căn bản vô minh được phân biệt với chi mạt vô minh (vô minh cành ngọn) — tức các phiền não thô thiển, dễ thấy phát sinh từ gốc vô minh kia. Vì nó cực kỳ vi tế nên rất khó đoạn trừ: theo lộ trình tu chứng Bồ-tát, đây là phẩm vô minh sau cùng mà bậc Đẳng giác (địa vị gần Phật nhất) phải đoạn nốt mới viên mãn quả vị Phật. Còn được gọi là “vô thủy vô minh” vì không tìm thấy điểm khởi đầu.
Liên hệ: Đoạn trừ căn bản vô minh đồng nghĩa với việc chứng ngộ trọn vẹn chân như, hiển lộ trí tuệ viên mãn của Phật.
Dễ nhầm: Đừng đồng nhất “căn bản vô minh” với chi vô minh đứng đầu mười hai nhân duyên trong giáo lý nguyên thủy. Cách dùng “căn bản vô minh” như phẩm sau cùng phải đoạn là khái niệm đặc thù của giáo lý Đại thừa.