Buông xả phiền não
Việc tập buông bỏ những lo buồn, giận hờn, vướng mắc trong tâm để lòng được nhẹ nhàng, an ổn hơn.
Buông xả phiền não là một cụm từ rất gần gũi trong đời sống tu tập, chỉ việc tập đặt xuống những gánh nặng trong tâm: nỗi lo, sự giận, niềm tiếc nuối, lòng ganh ghét hay những điều cứ bám riết khiến ta mệt mỏi. Buông không phải là chối bỏ hay trốn tránh, mà là thôi nắm giữ những thứ làm tâm bất an.
Gốc từ: “Buông” là thả ra, đặt xuống; “xả” (Hán) cũng nghĩa là bỏ đi, không giữ lại; “phiền não” là những trạng thái tâm gây bứt rứt, khổ sở. Ghép lại, cụm từ chỉ hành động chủ động giải tỏa cái khổ trong lòng.
Trong giáo lý, phiền não khởi lên phần lớn do chấp thủ, do bám víu vào điều mình thích và chống lại điều mình ghét. Khi hiểu các pháp đều vô thường, không thể nắm giữ mãi, tâm tự nhiên bớt dính mắc. “Xả” cũng là một trong tứ vô lượng tâm (từ, bi, hỉ, xả), trạng thái quân bình, không nghiêng theo thương ghét.
Trong thực hành: Người tu thường quán hơi thở, nhận diện cảm xúc đang khởi, gọi tên nó rồi nhẹ nhàng để nó đi qua, thay vì nuôi dưỡng hay đè nén.
Dễ nhầm: Nhiều người tưởng buông xả là dửng dưng, vô cảm, mặc kệ mọi chuyện. Thực ra buông xả đi cùng sự tỉnh thức và lòng từ; ta vẫn quan tâm, vẫn làm tròn trách nhiệm, nhưng không để tâm bị cuốn theo và dằn vặt. Cũng cần phân biệt buông xả thật sự với việc đè nén cảm xúc; đè nén chỉ giấu phiền não đi, còn buông xả là hiểu rõ rồi thả nhẹ.