Bích quán
Pháp ngồi xoay mặt vào vách tường để lặng tâm quán chiếu, gắn với Tổ Bồ Đề Đạt Ma.
Bích quán là pháp thiền tương truyền gắn liền với Bồ Đề Đạt Ma, vị Tổ đưa Thiền tông từ Ấn Độ sang Trung Hoa. Tích kể rằng khi đến chùa Thiếu Lâm, Ngài đã ngồi xoay mặt vào vách trong thời gian dài, lặng lẽ quán tâm. Hình ảnh “diện bích” (đối diện vách tường) ấy trở thành biểu tượng cho công phu an định, buông bặt mọi duyên bên ngoài để trực tiếp soi sáng tâm mình.
Gốc từ: “Bích” nghĩa là vách tường; “quán” là quán chiếu, soi xét. “Bích quán” theo nghĩa đen là “quán bên vách”, nhưng hàm ý sâu là khiến tâm vững như vách tường — không cho ngoại cảnh và vọng niệm lay động.
Trong giáo nghĩa, bích quán không chỉ là tư thế quay mặt vào tường, mà chỉ một trạng thái tâm: dứt bặt mọi phan duyên, an tâm bất động như bức tường kiên cố, để thể nhận bản tâm sẵn có. Đây được xem là cốt lõi của pháp “an tâm” trong Thiền tông sơ kỳ, gắn với giai thoại nổi tiếng Ngài Huệ Khả cầu pháp an tâm và được Tổ chỉ thẳng vào tâm.
Ví dụ: Hãy hình dung trước mọi tiếng động, lo toan, khen chê dồn dập, người tu giữ tâm im phăng phắc, không phản ứng, vững như bức tường đá — đó là tinh thần “tâm như tường vách” của bích quán.
Dễ nhầm: Bích quán không phải là chỉ ngồi nhìn tường cho hết giờ, hay một kiểu khổ hạnh ép xác. Trọng tâm nằm ở trạng thái tâm bất động và sáng tỏ, chứ không ở việc có một bức tường vật lý trước mặt.