Bát nạn
Tám hoàn cảnh khiến chúng sinh khó có duyên gặp Phật, nghe pháp và tu hành.
Bát nạn (tám nạn, tám hoàn cảnh khó) là tám tình huống mà chúng sinh tuy có thể đang sống nhưng khó gặp được Phật pháp và khó tu hành. Tám nạn gồm: sinh trong địa ngục, ngạ quỷ (quỷ đói), súc sinh – ba đường khổ quá nặng nề nên không tu được; sinh ở cõi trường thọ thiên – sống lâu, hưởng phước nên không nghĩ đến tu; sinh nơi biên địa – vùng xa xôi không có Phật pháp; bị đui, điếc, câm, ngọng – chướng ngại về căn thân khiến khó tiếp nhận giáo pháp; rơi vào thế trí biện thông – thông minh thế tục, lý luận sắc bén nhưng tà kiến, không tin chánh pháp; và sinh ra trước khi Phật ra đời hoặc sau khi Phật đã nhập diệt.
Gốc từ: “Nạn” (難) nghĩa là khó khăn, tai ách – ở đây chỉ những hoàn cảnh làm chướng ngại việc gặp và tu học Phật pháp.
Khái niệm bát nạn thường đi cùng lời nhắc “thân người khó được, Phật pháp khó nghe”. Khi đối chiếu với tám nạn, ta thấy được làm người với đủ giác quan, sinh đúng thời có giáo pháp, lại biết tìm đến đạo là một duyên lành hiếm có. Vì thế bát nạn không nhằm gieo sợ hãi mà nhằm khơi dậy lòng trân quý hiện tại và tinh tấn tu tập khi còn cơ hội.
Ví dụ: Một người rất thông minh, giỏi tranh biện nhưng dùng tài trí ấy để bác bỏ nhân quả, nghiệp báo thì đang vướng nạn thế trí biện thông – thông minh mà thành chướng ngại cho đường đạo.
Dễ nhầm: Bát nạn không có nghĩa người trong các cảnh ấy “vĩnh viễn mất phần”. Đó là những hoàn cảnh khó, không phải bản án; khi nhân duyên thay đổi, cơ hội tu học vẫn có thể đến.