Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Bảo điện

Cách gọi trang trọng dành cho ngôi điện thờ Phật uy nghiêm, trung tâm lễ bái của một ngôi chùa.

Bảo điện là cách gọi tôn kính ngôi điện thờ Phật trang nghiêm trong tự viện - nơi tôn trí tôn tượng và là trung tâm cử hành các nghi lễ, thời khoá tu tập của đại chúng. Đây thường là kiến trúc chính, uy nghi nhất của một ngôi chùa.

Gốc từ: “Bảo” (寶) là quý báu, trân quý; “điện” (殿) là tòa nhà lớn, cung điện. “Bảo điện” nghĩa là “tòa điện quý báu”, hàm ý tôn quý nơi thờ phụng đấng giác ngộ. Tên đầy đủ thường gặp là “Đại Hùng bảo điện” - tôn xưng Đức Phật là bậc “Đại Hùng” (đấng dũng mãnh hàng phục phiền não).

Về ý nghĩa, bảo điện không chỉ là công trình kiến trúc mà còn là không gian biểu pháp: sự trang nghiêm của điện thờ nhằm khơi dậy lòng cung kính, hướng tâm người lễ bái về phẩm hạnh của Tam Bảo. Cách dùng từ “bảo” cũng phản ánh tinh thần xem Phật - Pháp - Tăng là ba ngôi báu (Tam Bảo) cao quý nhất.

Ví dụ: Bước vào Đại Hùng bảo điện, người ta thường thấy tôn tượng chư Phật uy nghi giữa khói hương và đèn nến, không gian được bài trí để nhiếp phục tâm tán loạn, gợi niềm tôn kính.

Dễ nhầm: “Bảo điện” là từ tôn xưng mang sắc thái trang trọng, không phải tên riêng của một ngôi điện cụ thể. Mỗi chùa đều có thể có “bảo điện” của mình; đừng hiểu đó là danh xưng độc nhất của một địa điểm.

Thuật ngữ liên quan