Bàng Uẩn
Một cư sĩ tại gia đời Đường được kính trọng trong Thiền tông vì sự ngộ đạo sâu sắc. Người đời ví ông như một Duy Ma Cật của Trung Hoa.
Bàng Uẩn (thường gọi Bàng cư sĩ) là một cư sĩ tại gia sống vào đời Đường, nổi tiếng trong lịch sử Thiền tông vì trình độ ngộ đạo không thua kém các thiền sư xuất gia. Ông tham học với các bậc tông sư lớn đương thời và để lại nhiều giai thoại pháp thoại sắc bén, được hậu thế ghi lại trong Bàng cư sĩ ngữ lục.
Gốc từ: “Bàng” là họ; “Uẩn” là tên riêng. Danh xưng kèm “cư sĩ” để chỉ người tu Phật tại gia, giữ đời sống thế tục mà vẫn hành đạo.
Vị trí của Bàng Uẩn trong Thiền tông rất đặc biệt: ông cho thấy giác ngộ không phải đặc quyền của người xuất gia, mà nằm ở chỗ thấy được bản tâm ngay giữa đời sống thường nhật. Vì lẽ đó, người đời ví ông như Duy Ma Cật — vị trưởng giả tại gia trong kinh Đại thừa cùng tên, biểu trưng cho hình ảnh cư sĩ thâm đạt diệu pháp. Cả gia đình ông, gồm vợ và con gái, đều được kể là người tu hành chứng ngộ.
Ví dụ: Một câu nói thường được gán cho ông tóm gọn tinh thần Thiền giữa đời thường: việc tu chẳng có gì kỳ đặc, chỉ là gánh nước bổ củi — làm việc bình thường với một cái tâm tỉnh thức, không vướng mắc.
Dễ nhầm: Có người cho rằng phải xuất gia, vào chùa mới tu được Thiền. Hình ảnh Bàng Uẩn bác bỏ định kiến đó: ông sống đời cư sĩ, lao động mưu sinh, mà vẫn được xem là bậc thấu đạt — điều cốt yếu là tâm chứ không phải hình thức.