Vua Ba Tư Nặc
Pāli: Pasenadi · Sanskrit: Prasenajit
Vị vua trị vì nước Kiều Tát La cùng thời Đức Phật, một trong những người hộ pháp tại gia thân thiết và hay đến hỏi đạo nhất.
Vua Ba Tư Nặc (phiên âm từ Pāli Pasenadi) là quốc vương nước Kiều Tát La (Kosala), một trong những vương quốc hùng mạnh nhất Ấn Độ thời Đức Phật, với kinh đô là thành Xá Vệ (Sāvatthī). Ông là người đồng tuế với Đức Phật, ban đầu cai trị bằng quyền lực thế tục, về sau trở thành đệ tử tại gia nhiệt thành, thường lui tới tinh xá để vấn đạo. Nhiều bài kinh ghi lại các cuộc đối thoại bình dị mà sâu sắc giữa nhà vua và Đức Phật về tình thương, sự vô thường, cách cai trị có đạo đức.
Gốc từ: Tên Pasenadi (Sanskrit Prasenajit) thường được hiểu là “người chiến thắng đoàn quân”, “vị vua đắc thắng”.
Trong văn học kinh điển, vua Ba Tư Nặc tiêu biểu cho mẫu người cư sĩ hộ pháp có quyền lực: ông cúng dường, bảo trợ Tăng đoàn, đồng thời chân thành tu tập. Cuộc trò chuyện nổi tiếng với hoàng hậu Mạt Lợi (Mallikā), khi cả hai cùng nhận rằng “không có ai mình thương hơn chính mình”, được Đức Phật khai thị thành bài học về lòng từ rộng khắp. Hình ảnh này gắn liền với lý tưởng vương đạo lấy đạo đức làm gốc.
Ví dụ: Có lần nhà vua hỏi vì sao đệ tử Đức Phật sống đời đơn giản mà gương mặt vẫn rạng rỡ an vui; câu chuyện thường được dẫn để nói về niềm an lạc nội tâm không lệ thuộc dục lạc.
Dễ nhầm: Đừng lẫn vua Ba Tư Nặc của Kiều Tát La với vua Tần Bà Sa La (Bimbisāra) của nước Ma Kiệt Đà — cả hai đều là vua hộ pháp lớn nhưng thuộc hai vương quốc khác nhau. Cũng cần phân biệt với “Ba Tư” theo nghĩa Persia; đây chỉ là cách phiên âm tên riêng, không liên quan đến vùng đất Ba Tư.