Văn Thù
Sanskrit: mañjuśrī
Vị Bồ tát tượng trưng cho trí tuệ, thường cầm gươm trí tuệ cắt đứt vô minh.
Văn Thù (Mañjuśrī) là một vị Bồ tát lớn trong Đại thừa, tượng trưng cho trí tuệ siêu việt. Ngài thường được tạc với hình ảnh tay cầm thanh gươm — biểu trưng cho trí tuệ sắc bén có thể chặt đứt vô minh, mê lầm — và tay kia nâng quyển kinh.
Gốc từ: tên đầy đủ phiên âm từ Sanskrit Mañjuśrī — mañju (dịu dàng, đẹp đẽ, mầu nhiệm) và śrī (cát tường, vẻ đẹp, sự rạng rỡ) — nên Hán dịch là “Diệu Cát Tường” hay “Diệu Đức”. “Văn Thù” là cách phiên âm rút gọn quen thuộc của tên này.
Liên hệ: cùng với Bồ tát Phổ Hiền (tượng trưng cho hạnh nguyện và thực hành), hai ngài thường được đặt hai bên Đức Phật, nhắc rằng tu hành cần đủ cả trí tuệ lẫn hành động — hiểu cho sáng và làm cho bền. Thanh gươm trí tuệ của Văn Thù cũng gợi tinh thần phá vô minh (si), gốc của mọi phiền não, vì vậy ngài gắn bó mật thiết với giáo lý về tánh không và Bát nhã.
Ví dụ: khi bối rối giữa một mớ suy nghĩ rối ren, hình ảnh thanh gươm Văn Thù gợi ta nhớ rằng một cái thấy rõ ràng, dứt khoát có thể “cắt” qua sự mê lầm, đưa tâm trở lại sáng suốt.
Dễ nhầm: Văn Thù không phải một vị thần để cầu xin ban cho thông minh hay đỗ đạt. Ngài là một biểu tượng nhắc nhở mỗi người nuôi dưỡng trí sáng suốt nơi chính mình; thanh gươm và quyển kinh là hình ảnh gợi nhắc, không phải quyền năng ban phát từ bên ngoài. Hiểu đúng như vậy, lễ kính Văn Thù trở thành lời tự nhắc hãy mài giũa trí tuệ của bản thân qua học hỏi và quán chiếu.