Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Vân Nham Đàm Thạnh

Thiền sư đời Đường, nối pháp Dược Sơn, là thầy của Động Sơn Lương Giới — sơ tổ tông Tào Động.

Vân Nham Đàm Thạnh là một vị Thiền sư Trung Hoa đời Đường, thuộc dòng thiền do Thạch Đầu Hy Thiên khai mở. Ngài tu học và nối pháp với Thiền sư Dược Sơn Duy Nghiễm, sau trụ tại núi Vân Nham nên người đời lấy tên núi mà gọi. Ngài được nhắc đến nhiều trong sử thiền với tư cách là thầy của Động Sơn Lương Giới — vị sơ tổ của tông Tào Động.

Gốc từ: “Vân Nham” (雲巖) là tên ngọn núi nơi ngài trụ trì, nghĩa đen là “núi mây”; “Đàm Thạnh” (曇晟) là pháp danh của ngài. Theo thông lệ thiền môn, các vị tổ thường được gọi bằng địa danh trú xứ ghép với pháp danh.

Trong lịch sử Thiền tông, Vân Nham là một mắt xích quan trọng của dòng pháp Thạch Đầu, truyền nối từ Dược Sơn xuống Động Sơn rồi Tào Sơn, hình thành nên một trong năm nhà (Ngũ gia) của Thiền Trung Hoa. Câu chuyện nổi tiếng nhất gắn với ngài là khi Động Sơn từ biệt, hỏi sau này nếu có người hỏi diện mạo của thầy thì biết nói sao — về sau Động Sơn nhân qua suối thấy bóng mình mà đại ngộ, làm bài kệ “thiết kỵ tùng tha mích” (chớ tìm cầu nơi khác). Giai thoại này thể hiện tinh thần “không nương tựa bên ngoài” đặc trưng của dòng thiền này.

Dễ nhầm: Cần phân biệt Vân Nham Đàm Thạnh với các thiền sư khác cũng mang chữ “Vân” trong danh hiệu. Ngài là thầy chứ không phải là đệ tử của Động Sơn, và vai trò của ngài chủ yếu được biết qua sự nghiệp của người học trò xuất sắc này.

Thuật ngữ liên quan