Tuệ yếm ly (Nhàm chán)
Pāli: nibbidā ñāṇa
Tầng tuệ minh sát sinh khởi tâm chán lìa, không còn ưa thích đắm chấp đối với mọi hiện tượng có sinh có diệt.
Tuệ yếm ly (tuệ nhàm chán) là một tầng tuệ minh sát (vipassanā) trong tiến trình phát triển tuệ giác, khi hành giả khởi lên tâm chán lìa, không còn tha thiết đối với tất cả các pháp hữu vi — mọi thứ do duyên sinh, có sinh có diệt.
Gốc từ: “Yếm” là chán, “ly” là lìa bỏ; dịch từ nibbidā — sự nhàm chán, ghê sợ một cách trí tuệ. Ñāṇa là tuệ, cái biết soi sáng.
Tuệ yếm ly nằm trong chuỗi các tuệ minh sát: sau khi quán thấy rõ ba đặc tính vô thường, khổ, vô ngã của các hành, hành giả thấy chúng đáng sợ (tuệ bố úy), thấy lỗi lầm hiểm họa của chúng (tuệ quá hoạn), rồi sinh tâm nhàm chán muốn buông lìa (tuệ yếm ly), tiếp đến là tuệ muốn giải thoát. Đây là bước chuyển quan trọng làm nguội dần sự bám víu, hướng tâm về niết-bàn.
Ví dụ: Như người nhìn rõ ngôi nhà đang bốc cháy — không phải ghét bỏ vì sân hận, mà vì thấy rõ hiểm nguy nên tự nhiên hết quyến luyến, chỉ muốn thoát ra.
Dễ nhầm: “Nhàm chán” ở đây là sự chán lìa bằng trí tuệ, an tĩnh và sáng suốt, hoàn toàn khác với chán nản, ghét bỏ hay trầm cảm do sân tâm. Yếm ly không phải thái độ bi quan tiêu cực, mà là sự buông xả phát sinh từ thấy biết như thật.