Tuệ hành xả
Pāli: saṅkhārupekkhā-ñāṇa
Tầng tuệ minh sát cao, ở đó tâm bình thản, buông xả đối với mọi hiện tượng sinh diệt.
Tuệ hành xả là một tầng tuệ giác cao trong tiến trình tu tập thiền minh sát (Vipassanā) theo truyền thống Theravāda, ở đó tâm hành giả đạt đến sự bình thản, buông xả trọn vẹn đối với tất cả các hành (mọi hiện tượng thân tâm sinh diệt), không còn ưa thích cũng không chán ghét.
Gốc từ: Pāli saṅkhārupekkhā-ñāṇa ghép từ saṅkhāra (các hành, pháp hữu vi), upekkhā (xả, sự bình thản) và ñāṇa (tuệ, trí). Nghĩa là “tuệ về sự xả ly đối với các hành”.
Trong chuỗi các tuệ minh sát (thường kể mười sáu tuệ), tầng này xuất hiện sau khi hành giả đã trải qua giai đoạn thấy rõ sự đáng sợ, nguy hại, nhàm chán của các hành, rồi khởi tâm muốn giải thoát. Đến tuệ hành xả, tâm trở nên quân bình, không còn dao động trước sinh diệt - quán sát các hành sinh khởi và hoại diệt với thái độ trung tính, sáng suốt. Đây được xem là cửa ngõ tiến gần tới tuệ chứng đạo quả.
Ví dụ: Ví như người đứng trên bờ nhìn dòng nước cuốn trôi mọi thứ mà tâm vẫn an nhiên - hành giả nhìn các pháp đến đi, sinh diệt mà lòng không bám, không xua.
Dễ nhầm: “Xả” ở đây không phải dửng dưng lạnh lùng hay vô cảm, cũng không phải sự buông xuôi của người mệt mỏi. Đó là trạng thái quân bình do trí tuệ chín muồi sinh ra, thấy rõ thực tướng vô thường - khổ - vô ngã nên tâm tự nhiên không còn níu kéo.