Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Tứ thập bát nguyện

Bốn mươi tám lời nguyện lớn của Đức Phật A Di Đà phát khi còn là Tỳ kheo Pháp Tạng, làm nền tảng cho pháp môn Tịnh độ.

Tứ thập bát nguyện là bốn mươi tám lời đại nguyện mà Đức Phật A Di Đà đã phát ra trong vô lượng kiếp trước, khi còn là vị Tỳ kheo tên Pháp Tạng. Các nguyện này được ghi trong Kinh Vô Lượng Thọ và là nền tảng giáo lý của pháp môn Tịnh độ.

Gốc từ: “Tứ thập bát” (四十八) là bốn mươi tám; “nguyện” (願) là lời thệ nguyện, mong cầu kèm quyết tâm thực hiện. Mỗi nguyện mô tả một điều kiện mà Pháp Tạng quyết phải thành tựu, nếu không thì thề không thành Phật.

Nội dung các nguyện hướng đến việc kiến lập một cõi nước thanh tịnh (Cực Lạc) và mở ra con đường cứu độ rộng khắp cho mọi chúng sinh. Trong đó, lời nguyện thường được nhắc nhiều nhất nói về việc tiếp dẫn những ai chí tâm xưng niệm danh hiệu Ngài được vãng sinh về cõi Cực Lạc. Chính nhờ nguyện lực này mà pháp môn niệm Phật trở nên phổ biến và được xem là dễ thực hành.

Ví dụ: Có thể hình dung như một người lập chí xây dựng một ngôi trường miễn phí, đặt ra các điều khoản cam kết rõ ràng để bất kỳ ai muốn học đều được nhận. Khi đã thành tựu, cam kết ấy trở thành chỗ nương cho người sau.

Liên hệ: Tứ thập bát nguyện là cơ sở lý luận của pháp niệm Phật cầu vãng sinh Cực Lạc trong Tịnh độ tông.

Dễ nhầm: Nương nguyện lực A Di Đà không có nghĩa người tu khỏi cần nỗ lực. Niềm tin, sự phát nguyện và hành trì niệm Phật của bản thân vẫn là phần không thể thiếu; tha lực và tự lực phối hợp, chứ không phải ỷ lại hoàn toàn.

Thuật ngữ liên quan