Tứ đại Thanh văn
Bốn vị đại đệ tử xuất sắc thuộc hàng Thanh văn của Đức Phật, thường được nêu cùng nhau trong kinh điển Đại thừa như những bậc gương mẫu.
Tứ đại Thanh văn chỉ bốn vị đại đệ tử tiêu biểu trong hàng Thanh văn thường được kinh điển, đặc biệt là Kinh Pháp Hoa, nêu danh cùng nhau: Tu Bồ Đề, Ca Chiên Diên (Đại Ca Chiên Diên), Đại Ca Diếp và Mục Kiền Liên (Đại Mục Kiền Liên). Các ngài đại diện cho những bậc trưởng lão đã chứng quả, được trọng vọng trong tăng đoàn.
Gốc từ: “Thanh văn” dịch từ śrāvaka (Pāli: sāvaka), nghĩa là “người nghe (pháp)”, chỉ hàng đệ tử nghe lời Phật dạy mà tu chứng. “Tứ đại” là bốn vị lớn.
Bốn vị này nổi bật trong phẩm Tín giải của Kinh Pháp Hoa, nơi các ngài tự thuật sự “ngộ nhập” giáo pháp Nhất thừa qua ví dụ gã cùng tử (người con nghèo bỏ nhà đi rồi được cha giàu nhận lại). Câu chuyện thể hiện bước chuyển từ chỗ tự mãn với quả vị Thanh văn sang lãnh hội con đường thành Phật rộng lớn hơn.
Ví dụ: Mỗi vị còn nổi danh về một hạnh: Tu Bồ Đề giải Không đệ nhất, Ca Chiên Diên luận nghị đệ nhất, Đại Ca Diếp đầu-đà (hạnh khổ hạnh) đệ nhất, Mục Kiền Liên thần thông đệ nhất.
Dễ nhầm: Cách liệt kê “tứ đại Thanh văn” gắn với bối cảnh Kinh Pháp Hoa; trong các kinh khác, danh sách các đại đệ tử có thể khác, nên không nên hiểu đây là bốn vị duy nhất hay quan trọng nhất trong mọi trường hợp.