Tứ chánh cần
Bốn nỗ lực đúng đắn: ngăn điều ác chưa sinh, dứt điều ác đã sinh, phát điều thiện chưa sinh, nuôi điều thiện đã sinh.
Tứ chánh cần là bốn nỗ lực đúng đắn nhằm nuôi dưỡng điều thiện và buông bỏ điều ác trong tâm: ngăn điều ác chưa sinh đừng cho khởi lên, dứt điều ác đã sinh, làm phát khởi điều thiện chưa sinh, và nuôi lớn điều thiện đã sinh. Đây là sự siêng năng có phương hướng rõ ràng, không phải gắng sức mù quáng.
Gốc từ: “tứ chánh cần” là từ Hán–Việt — tứ (bốn), chánh (đúng đắn, ngay chánh) và cần (siêng năng, chuyên cần). Gộp lại nghĩa là “bốn sự siêng năng chân chánh”, chính là nội dung cụ thể của hạnh tinh tấn khi được phân thành bốn hướng.
Tứ chánh cần là một phần trong ba mươi bảy phẩm trợ đạo và tương ứng với chi “chánh tinh tấn” của Bát Chánh Đạo — cho thấy sự siêng năng trong đạo Phật luôn có mục tiêu đạo đức rõ ràng, chứ không phải nỗ lực chung chung. Ví dụ: thấy cơn nóng giận sắp nổi lên thì dừng lại trước (ngăn ác chưa sinh); đang giận thì tập buông (dứt ác đã sinh); khởi ý giúp người (phát thiện chưa sinh); và duy trì thói quen tử tế mỗi ngày (nuôi thiện đã sinh).
Gợi ý thực hành: bốn vế này có thể thành một bảng tự soi nhỏ mỗi cuối ngày. Hỏi mình: hôm nay mình có “đóng cửa” trước một thói xấu đang chực khởi không? Có buông được một bực bội đã lỡ nổi lên? Có gieo thêm một việc tốt mới? Có giữ đều một thói quen lành đã có? Tập theo bốn hướng này, sự tu không còn mơ hồ mà rất cụ thể — như người làm vườn vừa nhổ cỏ dại vừa tưới cây lành mỗi ngày.