Trợ niệm
Việc hỗ trợ người sắp mất giữ vững chánh niệm bằng tiếng niệm Phật để hướng tâm về cảnh an lành.
Trợ niệm là việc giúp đỡ người sắp lâm chung giữ được chánh niệm trong giờ phút cuối, thường bằng cách thân nhân hoặc đồng tu cùng nhau niệm Phật bên cạnh người bệnh. Mục đích là nhắc nhở, dẫn dắt tâm người sắp mất hướng về danh hiệu Phật và cảnh giới an lành, không để tâm rối loạn theo đau đớn, sợ hãi hay quyến luyến.
Gốc từ: “Trợ” là giúp đỡ, “niệm” là nhớ nghĩ, ở đây chỉ niệm Phật; trợ niệm tức “giúp giữ niệm” cho người lâm chung.
Pháp này gắn liền với truyền thống Tịnh độ, dựa trên quan điểm rằng tâm niệm lúc lâm chung có ảnh hưởng quan trọng đến cảnh giới tái sinh. Người trợ niệm thường được dặn giữ không khí yên tĩnh, tránh khóc lóc ồn ào hay đụng chạm khiến người mất khởi tâm phiền não. Đây là một hình thức từ bi cụ thể, đồng hành với người ở ranh giới sinh tử.
Trong thực hành: Nhiều đạo tràng tổ chức các ban hộ niệm luân phiên niệm Phật cho người bệnh nặng và sau khi tắt thở một thời gian.
Dễ nhầm: Trợ niệm là trợ duyên, hỗ trợ tâm người mất, chứ không phải nghi thức “đưa người ta vãng sinh” một cách máy móc bất kể tâm hạnh; kết quả còn tùy nơi tín nguyện và nghiệp của chính người ấy.