Trạch diệt vô vi
Pāli: paṭisaṅkhānirodha · Sanskrit: pratisaṃkhyānirodha
Sự lặng dứt phiền não đạt được nhờ sức trí tuệ phân tích, lựa chọn, tức cảnh giới giải thoát.
Trạch diệt vô vi là một trong các pháp vô vi (pháp không do nhân duyên tạo tác, không sinh không diệt), chỉ sự tịch diệt phiền não đạt được nhờ trí tuệ giản trạch (lựa chọn, phân tích, soi xét rõ Tứ Đế). Khi trí tuệ vô lậu phân biệt rõ pháp nào nên đoạn, soi thấu chân lý, thì phiền não bị diệt trừ và sự diệt ấy là cảnh giới thường hằng – chính là Niết bàn.
Gốc từ: Trạch (擇) nghĩa “lựa chọn, giản trạch” – chỉ trí tuệ phân biệt; diệt là sự tịch diệt; vô vi là pháp không tạo tác. Sanskrit pratisaṃkhyā (sự suy xét, giản trạch) + nirodha (sự diệt) – “sự diệt do giản trạch”.
Trong hệ thống phân loại pháp của Thuyết Nhất Thiết Hữu Bộ và Duy thức, trạch diệt vô vi là một trong ba (hoặc nhiều hơn) pháp vô vi, được đồng nhất với Niết bàn. Điểm cốt yếu: sự giải thoát không phải tự nhiên mà có, cũng không do thần lực ban cho, mà do trí tuệ chủ động giản trạch chân lý mà thành.
Liên hệ: Đối lại là phi trạch diệt vô vi – sự “diệt” của một pháp chỉ vì thiếu đủ duyên để sinh khởi, không phải do sức trí tuệ. Hai pháp này giúp phân biệt rõ: chỉ trạch diệt mới là giải thoát thật sự.
Dễ nhầm: Đừng hiểu trạch diệt vô vi là một “cõi” hay “nơi chốn” để đi tới. Nó là trạng thái vắng lặng phiền não vốn thường trụ, được chứng nhập nhờ tuệ giác, không phải một địa điểm hay một vật thể.