Dõng mãnh
Tinh thần mạnh mẽ, can đảm và quyết liệt trong tu tập, vượt qua khó khăn.
Dõng mãnh chỉ tinh thần mạnh mẽ, can đảm và quyết liệt trên đường tu tập, dám đối diện và vượt qua khó khăn, lười nhác hay sợ hãi. Đây không phải sự nóng vội hay liều lĩnh, mà là nghị lực bền bỉ đi cùng trí tuệ và sự kiên nhẫn. Tâm dõng mãnh giúp người tu không bỏ cuộc khi gặp chướng ngại.
Gốc từ: “dõng” (dũng) là dũng cảm, mạnh mẽ; “mãnh” là mãnh liệt, mạnh mẽ. “Dõng mãnh” (Hán Việt) tức sức mạnh và lòng can đảm dồn lại — thường dùng để tả tâm tinh tấn không thối lui của người tu.
Dõng mãnh chính là biểu hiện của chánh tinh tấn trong Bát Chánh Đạo: nỗ lực đúng hướng để ngăn điều ác chưa sinh, dứt điều ác đã sinh, làm điều lành chưa có và nuôi lớn điều lành đã có. Ví dụ: dù mệt mỏi và nhiều lần muốn buông, một người vẫn kiên trì giữ thời khóa tu tập mỗi ngày và quyết tâm sửa đổi tật xấu — đó là tinh thần dõng mãnh.
Sức mạnh ấy phải đi cùng trí tuệ mới bền: tinh tấn mà thiếu hiểu biết dễ thành ép xác vô ích hoặc nóng vội rồi kiệt sức; còn dõng mãnh có tuệ soi đường thì biết dụng công vừa sức, đúng lúc, như người lên dây đàn không quá căng cũng không quá chùng.
Dễ nhầm: dõng mãnh dễ bị tưởng là tu cho thật gắt, thật khổ hạnh, ép xác cho bằng được. Nhưng sức mạnh thật sự ở đây không nằm ở sự căng cứng bên ngoài, mà ở chỗ kiên trì và can đảm nhìn thẳng vào những thói quen, sợ hãi trong tâm mình để chuyển hóa. Dõng mãnh đi cùng trí tuệ thì biết lúc nào cần tiến, lúc nào cần nghỉ — nhờ vậy mới đi được đường dài mà không gãy gánh giữa chừng.