Thiện Đạo
Một cao tăng đời Đường giữ vai trò then chốt trong việc định hình giáo nghĩa của tông phái chuyên cầu sinh về cõi Tịnh độ.
Thiện Đạo là một vị Đại sư sống vào đời Đường (Trung Hoa), được tôn là một trong những vị tổ kiện toàn giáo nghĩa của Tịnh độ tông. Ngài chuyên tâm hoằng dương pháp môn niệm Phật cầu vãng sinh về cõi Cực Lạc của Đức Phật A-di-đà, có ảnh hưởng sâu rộng tới đời sống tu tập của tăng tục đương thời.
Gốc từ: “Thiện Đạo” là pháp danh, mang nghĩa “con đường lành”; “Đại sư” là tôn xưng dành cho bậc thầy lớn về đạo hạnh và giáo lý.
Đóng góp quan trọng của Thiện Đạo là xác lập rõ chủ trương lấy trì danh niệm Phật (xưng niệm danh hiệu Phật A-di-đà) làm hạnh chính yếu để vãng sinh, nương vào nguyện lực tiếp dẫn của Đức Phật A-di-đà. Tư tưởng này nhấn mạnh tha lực, mở ra con đường tu tập gần gũi và khả thi cho số đông. Hệ thống lý giải của Ngài về cách thực hành và về sự cảm ứng giữa người niệm Phật với bản nguyện của A-di-đà đã trở thành nền tảng cho Tịnh độ tông về sau.
Ví dụ: Giáo nghĩa của Thiện Đạo về sau truyền sang Nhật Bản và có ảnh hưởng quyết định đến đại sư Pháp Nhiên (Hōnen), người lập Tịnh Độ tông Nhật Bản.
Dễ nhầm: Tịnh độ tông không phải do một mình Thiện Đạo khai sáng từ con số không; Ngài là vị tổ kiện toàn và hệ thống hóa giáo nghĩa trên nền các bậc tiền bối, chứ không phải người duy nhất sáng lập.