Thập bát La Hán
Mười tám vị thánh đệ tử được tôn thờ rộng rãi như những bậc hộ trì giáo pháp, hình tượng quen thuộc trong các ngôi chùa.
Thập bát La Hán là tập hợp mười tám vị A-la-hán được Đức Phật phó chúc trụ thế hộ trì Chánh pháp, không nhập Niết-bàn sớm để làm chỗ nương tựa phước điền cho chúng sinh đến khi Phật pháp còn tồn tại ở đời. Đây là đề tài tạo tượng và hội họa rất phổ biến tại các chùa thuộc vùng văn hóa Đông Á như Trung Hoa, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên.
Gốc từ: “Thập bát” là mười tám; “La Hán” là gọi tắt của A-la-hán (arhat), bậc đã đoạn tận phiền não, xứng đáng được cúng dường.
Về nguồn gốc, danh số “mười sáu vị La Hán” có cơ sở sớm hơn trong kinh sách; con số mười tám hình thành về sau ở Đông Á khi thêm hai vị nữa vào danh sách. Vì sự bổ sung này diễn ra qua nhiều thời và nhiều vùng, danh tính chính xác của hai vị thêm vào không hoàn toàn thống nhất giữa các truyền thống.
Ví dụ: Trong nhiều ngôi chùa Việt Nam, tượng Thập bát La Hán thường được bài trí thành hai hàng dọc theo hai bên gian thờ, mỗi vị mang một dáng vẻ, pháp khí và thần thái riêng biệt sinh động.
Dễ nhầm: Thập bát La Hán không phải là mười tám vị Bồ-tát; các Ngài là A-la-hán theo lý tưởng giải thoát của hàng Thanh văn. Ngoài ra cần phân biệt với “Thập lục La Hán” (mười sáu vị) là danh số gốc trước khi mở rộng thành mười tám.