Tham thoại đầu
Pháp tu của Thiền tông, dồn toàn tâm tham cứu một câu hỏi cốt lõi cho đến khi khối nghi vỡ ra.
Tham thoại đầu là một pháp tu đặc trưng của Thiền tông, đặc biệt phát triển trong dòng thiền Trung Hoa về sau. Hành giả chọn một câu thoại đầu rồi tập trung toàn bộ tâm lực để tham cứu, ôm giữ câu ấy trong mọi oai nghi, nhằm khơi dậy nghi tình và phá vỡ vọng thức phân biệt.
Gốc từ: “Tham” là tham cứu, dò xét tận cùng; “thoại đầu” nghĩa là “đầu mối của lời nói”, chỉ chỗ trước khi một niệm khởi, trước khi lời nói thành hình. Tham thoại đầu là truy về cái nguồn của niệm.
Khác với việc suy nghĩ tìm lời giải bằng lý trí, tham thoại đầu cốt nuôi dưỡng nghi tình: một niềm thắc mắc sống động, day dứt, không lời giải đáp khái niệm, dồn nén đến mức tâm phân biệt không còn chỗ bám. Khi khối nghi chín muồi và vỡ tung, hành giả được kỳ vọng bừng sáng thể nhập tự tánh. Những câu thoại đầu quen thuộc như “Ai đang niệm Phật?”, “Trước khi cha mẹ sinh ra, mặt mũi xưa nay của ta là gì?” đều nhằm chặn đứng con đường suy luận.
Ví dụ: Người tu ôm câu “Ai đang niệm Phật?” suốt ngày đêm; mỗi khi tâm tán loạn lại nhẹ nhàng nâng câu thoại đầu lên, giữ cho nghi tình liên tục, không để rơi vào suy diễn lan man.
Dễ nhầm: Tham thoại đầu không phải là ngồi phân tích, lý giải ý nghĩa câu thoại đầu bằng tư duy; càng dùng trí phân biệt để “giải đố” thì càng đi xa mục đích. Thoại đầu và công án có liên hệ nhưng không hoàn toàn đồng nghĩa: công án là cả tắc cơ duyên, còn thoại đầu thường là một câu ngắn được nêu lên để tham cứu.