Bỏ qua, tới nội dung chính
🔍 👤

Tha Hóa Tự Tại thiên

Pāli: Paranimmitavasavattī · Sanskrit: Paranirmitavaśavartin

Tầng trời cao nhất trong sáu cõi trời Dục giới, nơi chư thiên hưởng dục lạc do cõi khác biến hóa ra. Tương truyền cũng là chỗ ngự của Ma vương.

Tha Hóa Tự Tại thiên là tầng trời cao nhất trong sáu cõi trời Dục giới (Lục dục thiên), thuộc Dục giới trong cấu trúc ba cõi của vũ trụ quan Phật giáo. Chư thiên ở cõi này có phước báo lớn, hưởng dục lạc một cách tự tại bằng cách thọ dụng những thứ do cõi trời khác biến hóa ra.

Gốc từ: “Tha hóa” (他化) nghĩa là do cái khác biến hóa ra; “tự tại” (自在) là tự do thọ hưởng không bị ràng buộc. Tên Phạn Paranirmitavaśavartin cũng mang nghĩa “tùy ý thọ dụng vật do kẻ khác hóa hiện”.

Trong tam giới (Dục giới, Sắc giới, Vô sắc giới), sáu cõi trời Dục giới còn vướng tham dục, trong đó Tha Hóa Tự Tại là đỉnh cao nhất về phước lạc dục giới. Điều đặc biệt là kinh điển thường nói đây là chỗ ngự của Ma vương (Ma Ba-tuần), vị chúa tể chi phối dục lạc, kẻ tìm cách ngăn cản chúng sinh thoát khỏi vòng sinh tử. Dù phước báo lớn đến đâu, chư thiên cõi này vẫn nằm trong luân hồi, hết phước vẫn phải đọa lạc, nên chưa phải cảnh giới giải thoát.

Ví dụ: Hình ảnh Ma vương quấy phá khi Phật sắp thành đạo dưới cội Bồ-đề thường được hiểu là biểu trưng cho sức mạnh của dục vọng từ cõi trời này.

Dễ nhầm: Có người tưởng cõi trời cao nhất Dục giới là nơi giải thoát an vui vĩnh viễn. Thực ra dù sung sướng tột bậc, đây vẫn là cảnh giới trong luân hồi, còn chịu vô thường và sự chi phối của dục; chỉ thoát tam giới mới thật sự giải thoát.

Thuật ngữ liên quan