Tam giới
Ba cõi của luân hồi: Dục giới (còn ham muốn), Sắc giới (còn hình sắc tế) và Vô sắc giới (chỉ còn tâm thức).
Tam giới là ba tầng đời sống bao trùm toàn bộ vòng luân hồi, sắp xếp từ thô đến tế: Dục giới (chúng sinh còn nặng ham muốn giác quan, gồm cõi người), Sắc giới (đã lìa dục thô, còn thân tướng vi tế nhờ định lực) và Vô sắc giới (chỉ còn tâm thức, không còn hình sắc).
Gốc từ: “tam” (三) là ba; “giới” (界) là cõi, phạm vi, ranh giới. “Dục” (欲) là ham muốn, “sắc” (色) là hình sắc, vật chất tế, “vô sắc” (無色) là không còn hình sắc. Tên mỗi cõi nói thẳng đặc trưng của nó: còn dục, còn sắc, hay vượt cả sắc.
Dù cao thấp khác nhau, cả ba cõi đều nằm trong luân hồi, nghĩa là vẫn còn sinh tử và chưa thật sự giải thoát. Vì thế đích đến của người tu không phải là sinh lên một cõi cao hơn trong tam giới, mà là vượt thoát hẳn ra ngoài, đạt tự do trọn vẹn.
Liên hệ: tam giới là một cách phân loại toàn bộ luân hồi, gắn với các tầng định (thiền sắc giới, vô sắc giới sinh về các cõi tương ứng). Nó thấm đẫm vô thường: mọi cảnh giới đều do nghiệp và định lực tạo nên, hết duyên thì tan.
Dễ nhầm: đạt được những tầng định cao, an trú trong cảnh giới Sắc giới hay Vô sắc giới, dễ bị tưởng lầm là đã giải thoát vì sự an tĩnh rất sâu. Nhưng đạo Phật chỉ rõ: đó vẫn là trạng thái còn trong luân hồi, khi phước và định lực hết thì vẫn trở lại. Giải thoát thật sự là dứt sạch vô minh và phiền não, chứ không phải tạm thời thoát khổ nhờ định. Hiểu điều này giúp người tu không dừng lại và tự mãn ở những trạng thái an lạc trên đường đi.