Tây phương Cực Lạc
Sanskrit: Sukhāvatī
Cõi nước trong sạch, an vui mà người tu Tịnh độ nguyện được sinh về để tiếp tục tu hành.
Tây phương Cực Lạc là cõi Tịnh độ ở phương Tây, do Đức Phật A Di Đà kiến lập bằng nguyện lực và công đức tu hành. Đây là cảnh giới thanh tịnh, an vui, không có các khổ não như cõi người, là nơi mà người tu pháp môn Tịnh độ phát nguyện vãng sinh để tu hành đến chỗ không còn thối chuyển.
Gốc từ: Sanskrit Sukhāvatī nghĩa là “nơi có an lạc, đầy đủ sự vui”; Hán dịch là “Cực Lạc” (vui cùng cực). “Tây phương” chỉ phương hướng được nêu trong kinh.
Cõi Cực Lạc được mô tả chi tiết trong các kinh Tịnh độ như kinh A Di Đà và kinh Vô Lượng Thọ. Theo đó, chúng sinh sinh về đây nhờ tín, nguyện và niệm Phật, được sống trong môi trường thuận lợi cho việc tu tập, gặp được Phật và thánh chúng, nhờ vậy dễ tiến đến quả vị bất thoái chuyển (không còn lui sụt trên đường giác ngộ). Pháp môn này nhấn mạnh tha lực (nguyện lực của Phật A Di Đà) kết hợp với tự lực của hành giả.
Trong thực hành: Người tu Tịnh độ giữ ba điều cốt yếu: tin sâu, nguyện thiết và chuyên cần niệm danh hiệu Phật A Di Đà.
Dễ nhầm: Cực Lạc thường bị hiểu lầm là “thiên đường” để hưởng phúc, nhưng trong giáo lý đó là môi trường thuận lợi để tu hành tiếp, không phải đích cuối; mục tiêu vẫn là giác ngộ giải thoát. Cũng cần phân biệt vãng sinh với quan niệm “lên trời” của các tín ngưỡng khác.