Tam tướng
Pāli: tilakkhaṇa · Sanskrit: trilakṣaṇa
Ba đặc tính chung của mọi hiện tượng do duyên sinh: vô thường, khổ và vô ngã.
Tam tướng là ba đặc tính phổ quát mà mọi pháp hữu vi (các hiện tượng do nhân duyên tạo thành) đều mang: vô thường (luôn biến đổi, không bền), khổ (không thỏa mãn, bất toàn) và vô ngã (không có cái ta độc lập, thường hằng). Ba đặc tính này được xem là cốt lõi của tuệ quán trong đạo Phật.
Gốc từ: Pāli tilakkhaṇa / Sanskrit trilakṣaṇa ghép ti/tri (ba) và lakkhaṇa/lakṣaṇa (đặc tướng, dấu hiệu), nghĩa là “ba đặc tướng”. Còn gọi “tam pháp ấn” khi dùng làm tiêu chuẩn nhận diện chánh pháp.
Tam tướng gắn chặt với duyên khởi: vì các pháp do duyên hợp mà sinh nên chúng biến đổi không ngừng (vô thường); vì biến đổi nên không thể nương tựa để có an ổn trọn vẹn (khổ); và vì không có một thực thể tự tồn làm chủ tể nên là vô ngã. Quán chiếu tam tướng giúp hành giả buông dần tham ái và chấp thủ, mở đường tới giải thoát. Ba đặc tính này không phải lý thuyết suông mà là điều cần được thấy rõ qua thực hành thiền quán.
Ví dụ: Quán một niệm khởi lên rồi diệt đi (vô thường), thấy sự bám víu vào nó đem lại bất an (khổ), và nhận ra không có “người” nào sở hữu cố định niệm ấy (vô ngã).
Dễ nhầm: “Khổ” trong tam tướng nghĩa rộng là tính bất toàn, không thỏa mãn, chứ không chỉ là đau đớn cảm giác. “Vô ngã” không có nghĩa “không có gì cả” hay phủ nhận sự hiện hữu, mà là phủ nhận một cái ngã thường hằng, độc lập, làm chủ tể.