Tam thọ
Pāli: Tisso vedanā
Ba kiểu cảm nhận của tâm trước mọi việc: dễ chịu, khó chịu, và không dễ cũng không khó chịu.
Tam thọ là ba loại cảm thọ (vedanā) — tức ba kiểu cảm nhận mà tâm khởi lên khi tiếp xúc với cảnh: khổ thọ (cảm giác khó chịu, đau khổ), lạc thọ (cảm giác dễ chịu, vui sướng) và xả thọ (cảm giác trung tính, không khổ không lạc). Bất cứ trải nghiệm nào của ta, dù qua mắt, tai, mũi, lưỡi, thân hay ý, đều rơi vào một trong ba sắc thái này.
Gốc từ: “Thọ” dịch từ Pāli vedanā, nghĩa gốc là “sự cảm nhận, nếm trải”. “Tam thọ” tức “ba sự cảm nhận”. Đây là cách phân loại cảm thọ căn bản nhất.
Tam thọ giữ vị trí then chốt trong giáo lý. Trong ngũ uẩn, thọ là một uẩn riêng. Trong mười hai nhân duyên, “thọ” làm duyên sinh ra “ái” — chính ở mắt xích này mà khổ đau bắt đầu khởi: gặp lạc thọ thì tham đắm, gặp khổ thọ thì chán ghét, gặp xả thọ thì mê mờ. Vì vậy quán sát cảm thọ (thọ niệm xứ trong Tứ niệm xứ) là một cửa ngõ tu tập quan trọng.
Ví dụ: Uống ngụm nước mát khi khát là lạc thọ; bị gai đâm vào tay là khổ thọ; lúc ngồi yên không có gì đặc biệt xảy ra là xả thọ. Người tu học cách nhận biết rõ từng loại mà không lập tức phản ứng tham hay ghét.
Dễ nhầm: Nhiều người nghĩ “xả thọ” là trạng thái cao quý của tâm buông xả, giải thoát. Thật ra xả thọ ở đây chỉ là cảm giác trung tính, không vui không buồn; nó vẫn có thể đi kèm si mê, khác hẳn với đức “xả” (buông bỏ) trong tứ vô lượng tâm.